Diễn đàn chó thuần chủng Việt Nam

Go Back   Diễn đàn chó thuần chủng Việt Nam > Giải trí > Sưu tầm về chó

VKA

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 06-05-2011, 12:30 AM
kimquiufc's Avatar
kimquiufc kimquiufc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Member
 
Join Date: Wed Apr 2010
Posts: 1,720
Default "Đặc nhiệm" ở Trường Sa

"Đặc nhiệm" ở Trường Sa


Nh* của chúng ta l* đảo Thuyền Ch*i

Ra với các đảo ở Trường Sa, một trong những ấn tượng không thể quên l* hình ảnh những chú chó, mèo, lợn, g*, bò, vịt tung tăng, nhởn nhơ khắp các xó xỉnh. Rất lạ: Gia súc, gia cầm ngo*i đảo sống với l*nh, theo nếp sống nh* binh của l*nh nên cũng rất kỷ lu*t v*... nguyên tắc. Chẳng thế m* khách ra đảo (đặc biệt l* thuộc khối dân sự, không mặc quân phục) lớ xớ rời Hội trường, phòng ở, bếp ăn... mò ra ngo*i ụ pháo, công sự... thế n*o cũng có v*i chú chó lừ lừ bám theo, quẩn chân ve vãn v* sủa nhặng xị như cảnh báo "Chỗ n*y không được ngắm ngh*a, chụp hình - quay phim", đánh động cho chiến sĩ vệ binh gác khu vực đó tiến đến nhã nhặn nhắc nhở "theo quy định".

Những khách khoái chụp hình, ra t*n kè đá, bờ sóng mong chớp những "giây phút đẹp", không chỉ các chú chó m* cả vịt g* cũng lạch bạch chạy trước ngăn cản, dùng mỏ kéo ống quần như nhắc nhở: "Đừng ra chỗ ấy, nguy hiểm lắm".


Nhiều khách quá nhỉ?
Nhiều người cứ nghĩ giản đơn: Nuôi gia súc, gia cầm ở Trường Sa l* để bộ đội có chất tươi cải thiện bữa ăn h*ng ng*y. Ít người biết những con v*t n*y l* một phần cuộc sống ở đảo, những người bạn giúp l*nh ta nguôi nỗi nhớ nh*, nhớ quê nên rất hiếm khi bị đè ra l*m thịt.

Đặc biệt, gia súc - gia cầm ngo*i đảo còn được đánh giá như những chiến sĩ cảnh vệ cực kỳ mẫn cán, tinh thông v* hiệu quả. Trong trường hợp người lạ, t*u thuyền lạ tiến lại gần đảo, có khả năng đột nh*p, các "cảnh vệ" phát hiện ngay tức thì v* sủa, gáy, kêu rầm rĩ báo động cho bộ đội.


Sau một thời gian nghiên cứu, thực hiện kế hoạch số 336/Tg1-QC (10-2-2010) của Bộ Tổng Tham mưu QĐNDVN về "Tổ chức nghiên cứu, khảo sát đổi mới nâng cao chất lượng huấn luyện chiến đấu tại quần đảo Trường Sa v* nh* d*n DK năm 2010", ng*y 13-3- 2010, Trường Trung cấp Huấn luyện Chó nghiệp vụ của Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng (BĐBP) đã đưa 5 cán bộ, chiến sĩ cùng 3 chó nghiệp vụ ra Trường Sa, thực hiện nhiệm vụ hỗ trợ cán bộ chiến sĩ Hải quân l*m nhiệm vụ canh gác, tuần tra bảo vệ biển đảo, phát hiện người đột nh*p lên đảo v* sẵn s*ng chiến đấu.

Nấp trốn các Thủ trưởng. Ngượng quá
Lâu nay, l*nh đảo vẫn gọi âu yếm những "cảnh vệ" chó, vịt, g* l*... "đặc nhiệm Trường Sa" cũng l*m nhiệm vụ giữ đảo. Bây giờ, l*nh ta tách bạch th*nh 2 "lực lượng": "Đặc nhiệm ch*nh quy" (Chó nghiệp vụ Biên phòng) v* "Đặc nhiệm địa phương" (gia súc - gia cầm được các phân đội tự nuôi). Cho dù thuộc "lực lượng" n*o chăng nữa thì các "đặc nhiệm" vẫn cùng sát cánh cùng bộ đội bảo vệ đảo đêm ng*y.

Xin giới thiệu về "lực lượng đặc nhiệm" tại Trường Sa v* những khoảnh khắc đáng yêu của một số "gương mặt" trên các đảo: Sinh Tồn, Song T* Tây, Nam Yết, Trường Sa Lớn, Đá Tây A, Núi Le, An Bang, Thuyền Ch*i, Trường Sa Đông... trong 1 số chuyến ra Trường Sa.


"Đặc nhiệm ch*nh quy" trong đội hình tuần tra

3 chú chó nghiệp vụ Biên phòng ra l*m nhiệm vụ tại Trường Sa bao gồm Mika, Kakốp, Manlơ đã l*p nhiều chiến công trên đất liền (nhất l* trong các vụ án ma túy ở các tỉnh miền núi ph*a Bắc). Khi nh*n nhiệm vụ, 3 chú chó di chuyển từ Sơn La v*o Cam Ranh (Khánh Hòa) nhiều ng*y đêm trên xe Zil 130, sau đó mới xuống t*u, vượt rất nhiều sóng gió ra đảo. Do phải thay đổi cả môi trường sống lẫn đặc thù địa b*n tác chiến, huấn luyện viên phải cho các "chiến sĩ" th*ch nghi dần dần. Ban đầu, Mika, Kakốp, Manlơ được huấn luyện để chịu được những cơn gió biển mạnh, l*m quen với sóng lớn để có thể vừa bơi vừa chiến đấu được. Điều các huấn luyện viên không ngờ l* Mika, Kakốp, Manlơ th*ch nghi rất nhanh. Trong những con sóng lớn, 3 chú bơi rất tốt. Khi huấn luyện trên bãi cát, tốc độ của 3 chú nhanh gấp 4 lần bước chạy rút của chiến sĩ.

Trong giờ huấn luyện

Hiện tại, Mika, Kakốp, Manlơ đã trở th*nh những chiến sĩ hải quân đặc biệt. Ngo*i việc "rèn luyện" nâng cao thể lực, cả 3 còn thực hiện tốt các phương án diễn t*p chống người nhái, biệt k*ch. Phương án đánh chặn từ ngo*i bờ kè v* đánh bắt khi địch đã xâm nh*p đều được ho*n th*nh xuất sắc.

Mẹ bò đưa con bê đi dạo trong tr*n địa
Ở quần đảo Trường Sa, chỉ duy nhất đảo Song T* Tây nuôi được bò. Do đảo thiếu cỏ tươi, đ*n bò đ*nh t*p ăn bìa các tông. Dần dần, thứ bìa giấy cứng đó cũng bị xơi hết. Bò lại chuyển sang chén thùng gỗ. Nhưng khi thùng gỗ bị giấu đi, bò ăn cả gạch khiến cho anh em công binh mấy phen toát mồ hôi. Rồi khi hết những món “khoái khẩu”, bò “đột nh*p” v*o doanh trại chén cả quần áo, gi*y dép của bộ đội... “Bần cùng” như v*y nhưng đ*n bò trên đảo Song T* Tây vẫn sinh con đẻ cái ng*y c*ng đông.

Ra cầu cảng vừa trông cho "bọn khách" không ra biển, vừa đứng - nằm nghe xem "nó" nói cái gì

Lợn được nuôi đại tr* tại các đảo.Lợn thả rông, chạy trên đảo kiếm ăn. Không cần chuồng trại gì nhưng chẳng bao giờ sợ mất lợn cả vì bốn bề có biển bao bọc. Lợn cứ thế “tuỳ nghi di tản”, ngủ ở bụi cây, góc công sự hay dưới gầm giường của l*nh, nói chung l* tuỳ th*ch. Tuy v*y, nhưng lợn được các chiến sỹ huấn luyện để sống có nền nếp, biết “phục tùng tổ chức”. Chỉ cần một hồi kẻng, tất cả các chú lợn ở khắp nơi trên đảo lại lũ lượt kéo về nơi “t*p trung”. Đó thực sự l* một cảnh tượng sinh động, vui mắt.

Ở Trường Sa, lợn không đơn thuần l* lo*i v*t nuôi lấy thịt, m* chúng trở th*nh bạn của l*nh đảo v* được chiều chuộng. Có những lúc lợn ốm, l*nh nhường cả thuốc của mình. Lợn được ăn thịt hộp, được ưu tiên tắm nước ngọt, có bác sỹ khám bệnh v* l*m b* đỡ. Nhiều chú lợn đáng yêu đã được l*nh đặt cho những cái tên rất kêu như: Ho*ng Oanh, Quỳnh Mai...


Chiều chiều, kéo cả đại gia đình ra hóng mát trước bia chủ quyền

Chung sống hòa thu*n

Đủ loại, đủ m*u

Vừa canh gác, vừa... gãi đầu

Bắt tay cái n*o

Chó được nuôi rất nhiều ở các đảo chìm v* đây cũng l* những điểm rất cần sự canh gác, cảnh giới của các chú cẩu vốn rất th*nh tai, tinh mắt. Ngay tại đảo chìm Cô Lin, có tới mấy chục con chó, m*t độ quá đông nhưng vừa đem lại niềm vui cho l*nh đảo, vừa đảm nhiệm rất tốt việc canh gác, phát hiện


Cảnh giới ven bờ đá

Vừa nằm nghỉ vừa... l*m nhiệm vụ
L*nh đảo chìm kể: Những đêm bồng súng đứng gác, luôn có 1 v*i chú chó quẩn quanh thức cùng. Đêm khuya gió lạnh thổi rét tê tái, chú chó đứng cạnh, liếm cái lưỡi ấm áp v*o b*n tay run vì lạnh của người l*nh đứng gác, tự dưng thấy ấm áp, cảm thấy được chia sẻ rất nhiều.Chó ở đảo đã rèn luyện được nhiều khả năng đặc biệt như bắt cá, bơi trên sóng, đứng hai chân để “bắt tay” hay “tạm biệt” khách. Chó ở đây được quý đến mức các chiến sỹ lấy tên những ca sỹ mình hâm mộ để đặt tên cho chó.


Tò mò ngắm... khách
Phóng viên Anh Hoa - Tạp ch* Thế giới ảnh ra Trường Sa 4-2001 (PV Anh Hoa cung cấp 1 số hình cho b*i viết n*y)
"Hầm trực chiến" của "lực lượng đặc nhiệm
"Ra t*p ngay! Không được lười"

Nhớ đất liền

Chó ở Trường Sa bơi v* bắt cá t*i như hải cẩu. Nhưng ở đảo Đá Tây A, những chú chó còn kiêm thêm nhiệm vụ "quản gia" trông coi lũ vịt cứ hơi tý l* lao xuống nước vẫy vùng. Câu chuyện đây:

Đ*n vịt đi đâu cũng có chú chó đen n*y kèm sát

Kiếm ăn ở đâu cũng được hướng dẫn v* giám sát

Chú chó vừa quay ra chỗ khác, cả đ*n vịt ù té xuống biển v* bị... x*ch cổ, đuổi lên ngay

Việc nuôi dưỡng gia súc ở Trường Sa cũng l* kỳ công. Một số đảo chìm nuôi vịt, ngan không th*nh công vì vịt sợ nước mặn, không dám bơi. Rút kinh nghiệm, khi đưa vịt ra đảo, anh em phải vẩy nước mặn v*o lông, cho vịt bơi trong ch*u đựng nước mặn, dần d* chúng mới dám xuống biển bơi ầm ầm.
Biển của ta l* ao của nh* ta
Vừa cục tác kiếm ăn, vừa trông coi công sự

Xếp h*ng ra bãi t*p
G* trên đảo không có rau xanh nên con n*o cũng thiếu vitamin. G* thường chân to nhưng yếu, nhiều con bị liệt. Khi n*o thấy g* có hiện tượng đi c* nhắc, chân giơ cao l* bộ đội phải nghiền viên thuốc vitamin tổng hợp cho uống. Cả ngan v* g* đều thiếu rau, nên khi đẻ trứng, g* con khó tự mổ vỏ chui ra như ở đất liền nên anh em chiến sĩ phải để ý, có khi phải canh h*ng giờ để tách vỏ cho g* con.
Chia tay, mèo nhé!
Người v* gia súc trên đảo như những người bạn. Khi chiến sĩ trên đảo ho*n th*nh nhiệm vụ trở về đất liền, rất nhiều người đã chạy đến ôm chú cún yêu, dụi đầu lên cổ thay lời tạm biệt. Trên bờ kè đá, cả đ*n chó hơn chục con xếp h*ng dõi ra biển. Có chú giơ chân kêu ư * trong tiếng sóng... Ở đảo chìm, chiến sĩ với chiến sĩ l* anh em một nh*, chiến sĩ với những chú chó, mèo, g*, vịt như những người tri kỷ. Có khi anh em phải lo cho từng con g* đẻ trứng, phải nhường rau cho một chú cún mới sinh.
Quen thân từ tiếng chim gù trên sóng

Đối với các chiến sĩ ở quần đảo Trường Sa, những v*t nuôi đó như một loại biệt dược chữa bệnh nhớ nh*, nhớ quê hương. Nếu Trường Sa chỉ có sắt thép, những hầm h*o công sự m* vắng đi tiếng g* gáy, chó sủa…thì chắc sẽ đơn điệu biết nhường n*o.
Trong phòng ở của l*nh đảo chìm

Những ng*y ở Trường Sa, nhìn đ*n bò thủng thẳng đi lại, đ*n lợn ủi đất bên gốc cây b*ng vuông, v*i chú chó chạy dọc bờ biển, nghe tiếng g* gáy ran trên đảo... tất cả tạo th*nh quê hương nơi đầu sóng ngọn gió v* âm hưởng đó l* bia chủ quyền sống động nhất trên đảo Trường Sa.
(B*i viết có s* dụng 1 số hình ảnh đã đăng tải trên 1 số mạng xã hội)
Reply With Quote
  #2  
Old 06-05-2011, 12:32 AM
kimquiufc's Avatar
kimquiufc kimquiufc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Member
 
Join Date: Wed Apr 2010
Posts: 1,720
Default

HÀNH TRÌNH TRƯỜNG SA


[03.05.2011 23:52 - Nhịp Cầu Thế Giới Online]


(NCTG) “… t*u không thể rời bến không phải vì sóng biển m* vì sóng lòng của mỗi người l*nh Trường Sa đang đứng th*nh h*ng d*i v* sóng lòng của chúng tôi còn đang lưu luyến chưa thể rời đi”.

Chuẩn bị cho chuyến đi - Khát vọng của tuổi trẻ


Cho tới khi đặt chân lên t*u HQ936, tôi vẫn ngỡ mình đang mơ. Bởi không thể tưởng tượng được rằng, giấc mơ Trường Sa của tôi lại trở th*nh hiện thực bất ngờ như thế. V* có lẽ tôi cũng l*…”người nh* nước” duy nhất đi theo đo*n doanh nghiệp ra thăm Trường Sa.

Chuẩn bị khởi h*nh


Đây l* lần đầu tiên, có một đo*n các doanh nghiệp tới thăm Trường Sa nên chúng tôi được đón tiếp rất long trọng. Cả đo*n được check in ở nh* khách của Bộ tư lệnh Hải quân, được ăn ng*y 3 bữa. Ng*y 20-4 cả đo*n được đến thăm cảng Cát Lái. Có xe đón t*n nơi v* có cả cảnh sát quân sự dẫn đường.


Bộ Tư lệnh đã giao cho Tổng công ty Tân Cảng đón tiếp đo*n rất chu đáo, nhiệt tình. Đ*ch thân Tổng giám đốc Công ty Tân Cảng, đại tá Nguyễn Đăng Nghiêm ra t*n xe đón chúng tôi v* đưa đi thăm to*n bộ khu vực cảng Cát Lái. Lần đầu tiên tôi được mục sở thị một cảng biển lớn như thế.


Ấn tượng nhất l* khu đ*i chỉ huy, trực tiếp chỉ đạo việc bốc dỡ các containers. Ngồi ở đ*i chỉ huy, các chiến sĩ có thể phân luồng giao thông ra v*o cảng, biết được t*u n*o sắp c*p bến, t*u n*o đang chờ bao lâu v* t*u n*o đang được bốc dỡ. Hệ thống phần mềm n*y giúp nâng năng suất bốc dỡ lên gấp đôi, giảm số lần đảo h*ng, giảm thời gian xe v*o ra v* đặc biệt l* giảm tiêu cực của các lái xe cẩu.


Buổi trưa hôm đó, chúng tôi được Tổng công ty Tân Cảng đón tiếp bằng một bữa trưa rất ấn tượng, được xem phim ngắn về tổng công ty, được nghe các ca sĩ nghiệp dư của tổng công ty hát v* có phần giao lưu của đo*n. Đặc biệt, có một doanh nhân Việt kiều l* chị Lê Thị Gi*u đã viết một lá thư d*i 12 trang giấy g*i ra các chiến sĩ ngo*i hải đảo v* g*i tặng các chiến sĩ 2 tỷ đồng. Chị l*m tôi th*t sự xúc động v* cảm k*ch tấm lòng của chị d*nh cho quê hương.



Ðại tá Nguyễn Ðăng Nghiêm long trọng tiếp đón Ðo*n


Tôi cũng rất ấn tượng trước lời tâm sự của anh Nghiêm, anh đ*ch thân l*m trưởng đo*n công tác đưa đo*n chúng tôi đi. Anh nói rằng, từ sáng mai, các đồng ch* hãy tạm thời gác lại những toan t*nh l*m ăn, những bon chen tiền bạc…để cùng trải nghiệm với đại dương mênh mông v* chia sẻ với những l*nh đảo sóng gió.

Anh đặc biệt nhấn mạnh, các đồng ch* hãy đi để hiểu được l*nh đảo, hiểu cuộc sống ngo*i đảo xa, bởi vì: “
Nghe l* quên! Nhìn thì nhớ nhưng phải L*m thì mới hiểu” – câu nói đó của anh khiến tôi ngẫm rất nhiều trong cuộc sống n*y.

Những điểm đến


Đúng 8 giờ 10 phút ng*y 21-4, t*u HQ936 hụ 3 hồi còi rời bến. Các t*u đang neo tại cảng Cát Lái cũng đồng thời hụ còi chia tay chuyến t*u đặc biệt chở các doanh nhân ra khơi đến với đảo xa: quần đảo Trường Sa.


Tôi th*t sự bồi hồi v* xúc động trước nghi lễ xuất quân của bộ đội hải quân. Cả một đo*n các chiến sĩ mặc quân phục nghiêm ch*o dưới cảng, có mấy cô hải quân xinh đẹp ôm hoa tặng thủ trưởng v* đo*n công tác. Khi lên t*u, các chiến sĩ lại đón thủ trưởng v* nh*n lệnh công tác.


Chiếc t*u HQ936 chở 144 người rời bến hướng ra biển khơi. Tôi l* dân “ngoại đạo” – trước khi nh*p đo*n thì chẳng quen ai, nhưng khi lên t*u đã kịp quen một số th*nh viên t*ch cực. Nghe các anh đùa “
chúng ta có những 8 ng*y ăn ngủ cùng nhau đấy nhé” m* bỗng thấy mọi người trở nên thân thiết hơn rất nhiều.

Theo lịch trình của đo*n, chúng tôi sẽ được đi thăm 5 điểm đảo v* nh* gi*n. Điểm đầu tiên l* nh* gi*n DK1-2. Khi ở trên t*u, nghe các anh nói đó l* một hòn đảo chỉ rộng 130m2, tôi hình dung ra một hòn đảo nhỏ giữa biển khơi mênh mông sóng nước. Nhưng 14 giờ chiều ng*y 22, khi đo*n t*u chuẩn bị neo để thả xuồng đưa đo*n v*o với nh* gi*n thì tôi mới ngỡ ng*ng nh*n ra, nh* gi*n DK1 từ xa giống như một chiếc chuồng chim cu treo lơ l*ng giữa biển.



Ðến với những người l*nh đảo


Tôi nằm trong tốp cuối cùng được leo lên nh* gi*n, sóng lúc đó khá lớn, chiếc xuồng chòng ch*nh khiến tôi tưởng như sắp bị l*t mấy lần. Lúc đó nghĩ nếu xuồng l*t thì chắc bị cá rỉa hết xương thịt ngay! Nhưng khi tới c*n chân nh* gi*n thì mới biết để leo lên được nh* gi*n l* cả một sự cố gắng v* kết hợp nhịp nh*ng của cả l*nh hải quân trên nh* gi*n, l*nh hải quân cứu hộ v* chúng tôi.

Nh* gi*n DK1-2 được dựng giữa biển khơi bởi 4 chiếc cọc sắt to đùng, năm 1993 đã đổ một lần khiến 3 chiến sĩ hy sinh. V* đường lên nh* gi*n chỉ l* một chiếc thang sắt dựng đứng cao chênh vênh, sóng lớn, đ*p chiếc xuống của chúng tôi v*o những chiếc cọc sắt to đùng tới nỗi tôi tưởng như xuồng sắp vỡ đến nơi. V* phải mất rất nhiều thời gian cũng như sự cố gắng của tất cả các chiến sĩ hải quân, chúng tôi mới có thể bước lên được những b*c thang nhỏ bé đó.


Chúng tôi đã ứa nước mắt, cay nồng sống mũi khi chứng kiến cuộc sống của các anh, khi nghe các anh nói chuyện. Tôi không tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu phải sống ở một cái nh* chênh vênh giữa biển, giữa sóng to gió lớn, giữa bão tố có thể *p tới bất kỳ lúc n*o. V*y m* các anh vẫn kiên cường giữ biển, l*m một điểm tựa cho ngư dân khi lạc đường, gặp bão…


Các anh cũng trồng được rau xanh để tăng gia trong những chiếc thùng xốp. Thiếu tá Nguyễn Hữu Thu*n nói với tôi rằng anh đã ở đây 18 năm ròng, v* “
đây vừa l* nhiệm vụ, vừa l* công việc, nếu mình không l*m thì người khác cũng phải l*m thôi” – anh nói về công việc của mình giản đơn v* bình dị như v*y, như thể l* những hy sinh, vất vả, chịu đựng của các anh nhẹ nhõm lắm.

Chúng tôi ai cũng lưu luyến, dùng dằng không muốn về, vì thế m* chặng về th*t vất vả. Biển đêm s*p xuống rất nhanh, sóng rất lớn. Anh Nghiêm v* anh Hạnh lệnh cho các xuống phải đưa được hết phụ nữ về t*u trước. Tôi đi chuyến áp chót, sóng dữ dội v* biển bỗng trở nên b* hiểm, chắc hẳn ai cũng hồi hộp v* mong từng giây để xuồng c*p mạn t*u.


Lo lắng nhất l* chuyến cuối cùng của các anh, t*u phải rọi đèn để xuồng v*o. *n trời, cuối cùng thì cả đo*n cũng trở về t*u bình an. Anh Nghiêm nói đo*n chúng tôi l* đo*n đầu tiên lên nh* gi*n được đông như thế. Tôi ra về, vẫn nhớ nụ cười của anh Thu*n: “
Đất liền cứ yên tâm, còn chúng tôi ở đây thì b* con ngư dân cứ yên tâm đánh cá, còn chúng tôi ở đây thì chúng ta còn biển, còn bình yên”.


Thả hoa tưởng niệm các liệt sĩ


Sau đó l* lễ tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh trên các nh* gi*n. Mắt ai cũng đỏ hoe! Tôi thả một nh*nh hoa cúc xuống biển, lòng thầm cầu nguyện các anh hãy an nghỉ, thầm cầu nguyện các anh hãy phù hộ cho chúng tôi v* những người l*nh đảo vững lòng giữ chắc tay súng bảo vệ biển khơi.

Ai đó dúi v*o tay tôi một lon bia, giọng trầm xuống: “
Em b*t bia thả xuống biển đi. Hãy để đồng đội của anh thêm ấm lòng”. Tôi thấy lòng mình chùng xuống. V* th*t lạ, mặt biển bỗng chốc phẳng lặng như tờ, như thể chúng tôi đang ở giữa Hồ Tây v*y. Chúng tôi đều thầm bảo nhau: “Các anh đã về!”.

Sáng hôm sau, chúng tôi tới đảo Đá Lát, trên h*nh lang ch*t hẹp của ngôi nh* nhỏ, chúng tôi đã cùng hát vang những b*i ca cách mạng h*o hùng, những b*i hát tuổi trẻ đầy lòng nhiệt huyết v* say mê. Những cái nắm tay thân ái, những cái ôm hôn vội v*ng ấm tình quân dân. Các bạn của tôi còn kịp nh*o xuống biển tắm trộm, tôi cứ vẩn vơ đi quanh đảo, để được “thấy” cuộc sống h*ng ng*y của các anh, một căn bếp bé xinh, mấy thùng rau đang xanh mướt, v*i chú chó con thấy người lạ rú lên ồn *o…


L*nh đảo biết đo*n tới thăm, các anh đã lặn biển v* bắt được rất nhiều ốc tặng cho chúng tôi. Điều đó khiến tôi th*t sự xúc động. Trưa hôm đó cả đo*n được một bữa ốc hấp cực ngon, m* theo thời giá c*p nh*t mới nhất của ai đó vừa đi Nha Trang về thì giá ở bãi biển Nha Trang l* 25 ng*n một con!


Trường Sa Lớn - một m*u xanh bao la…


13 giờ ng*y 23-4, chúng tôi đã nhìn thấy từ xa đảo Trường Sa Lớn thân yêu của Tổ quốc. Ðó l* đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa m* chúng ta đang nắm giữ chủ quyền. T*u c*ng gần c*p bến, chúng tôi c*ng nhìn thấy rõ hơn những cánh tay đang vẫy ch*o của các chiến sĩ hải quân. Cả t*u chúng tôi cũng ùa ra vẫy các anh như những người đi xa lâu ng*y trở về.



Trường Sa trong tim mỗi người Việt Nam


Th*t lạ, dù chưa từng gặp nhau, chưa biết tên nhau m* khi gặp ai ai cũng mừng mừng tủi tủi, những cái nắm tay rất chặt, những bức hình đầu tiên được chụp liên tiếp ngay tại “c*a” đảo. Tôi ngỡ ng*ng trước m*u xanh ngút ng*n của Trường Sa Lớn, ngỡ ng*ng trước những con đường rộng thênh thang.

Trường Sa hôm nay nắng đẹp, bầu trời xanh trong ngăn ngắt khiến tôi cảm thấy bình yên quá. Dường như không hề có cảm giác rằng ngo*i biển khơi kia có thể bão tố, có thể chiến tranh bất cứ lúc n*o… Chúng tôi được đi thăm nh* tưởng niệm Bác Hồ, thăm chùa, v* trò chuyện với bộ đội trên đảo.


Ba em bé dễ thương v* rất ngoan đầu tiên m* tôi được gặp hồn nhiên kể chuyện về mình, về bố mẹ các em. Hiện trên đảo có 7 hộ dân sống cùng các chiến sĩ, các anh chị cũng được hưởng mọi chế độ như l*nh v* chịu sự quản lý của bộ đội luôn. Tôi nói rất th*t lòng mình, rằng nếu tôi không có 2 đứa con thì chắc chắn tôi sẽ tình nguyện ra đảo l*m cô giáo cho các em nhỏ.


Cuộc sống quá đỗi bình yên với những chú vịt con, những chú chó thân thiện v* cả heo cũng được thả rông khiến tôi thấy mình như đang đi giữa một ngôi l*ng rộng thênh thang v* giản dị. Dường như mọi bon chen, những lo toan của cuộc sống thường nh*t đều được bỏ lại ph*a sau lưng… Lên đảo, chúng tôi nh*n ra rằng tiền chẳng có ý nghĩa gì ở đây. Chẳng có bất kỳ một dịch vụ n*o, không có một hình thức n*o để tiêu tiền cả.



Những người l*nh trên Trường Sa Lớn


Một c*u l*nh còn rất trẻ v* dễ thương tình nguyện dẫn tôi đi tham quan quanh đảo. Tôi đến chơi với các hộ dân v* được đón tiếp rất nồng h*u. Ngỡ ng*ng khi thăm một em bé mới sinh được hơn 20 ng*y ở trên đảo. Mẹ của bé l* cô giáo của đảo, khi chị sinh phải mổ, một chiếc trực thăng đưa bác sĩ v* máu từ đất liền ra đảo để cứu mẹ con chị. Em bé rất xinh xắn v* dễ thương. Tôi thầm nghĩ, em th*t hạnh phúc khi được sinh ra giữa tình thương yêu v* ấm áp của hơn một trăm con người trên đảo nhỏ n*y.

Những giờ khắc đầy cảm xúc


Tối hôm đó chúng tôi được ăn cơm do l*nh đảo nấu, ăn thịt lợn do l*nh đảo nuôi v* thịt g*… mang từ đất liền ra đảo. Lần đầu tiên tôi được ăn một bát tiết canh ngon đến thế, một miếng thịt lợn ngọt đến thế. V* những ly rượu cụng liên tục trong những ánh mắt nụ cười rộn r*ng… Tôi uống rất nhiều m* không thấy mình say!


22 giờ, khi chương trình giao lưu văn nghệ của đảo v* đo*n đang diễn ra
nóng nhất thì trời đổ mưa to. Chương trình đ*nh gián đoạn v* thủ trưởng đo*n ra lệnh kéo quân về t*u, đề phòng mưa to không thể lên t*u được do sóng lớn. Nhưng khi chúng tôi về tới t*u, trời bỗng dưng tạnh mưa v* t*u không thể rời bến không phải vì sóng biển m* vì sóng lòng của mỗi người l*nh Trường Sa đang đứng th*nh h*ng d*i v* sóng lòng của chúng tôi còn đang lưu luyến chưa thể rời đi.

Tất cả cùng hát vang, tiếp tục những b*i ca h*o hùng v* sôi nổi. Những chiếc áo đỏ sao v*ng của đo*n được trao cho l*nh đảo v* những chiếc áo hải quân được tặng cho các th*nh viên trong đo*n. Tôi cũng được tặng một chiếc áo của một c*u l*nh trẻ. T*u hụ còi rền rĩ, m* chẳng ai muốn chia tay. Những cái nắm tay vội vã, những cánh tay vẫy mãi không ngừng v* chúng tôi hát vang, chúng tôi cười to m* mắt ai cũng rơm rớm.



Cùng nhau hát những b*i ca


Tôi chưa từng tham gia một đêm giao lưu văn nghệ n*o vui như thế. Vui tới mức tôi cũng “sung” quá mức m* *o lên sân khấu tham gia. Mở m*n l* các tiết mục của đo*n văn công Quân khu 4, th*t hay v* trầm lắng, rồi tới em Ngân của đo*n dầu kh* đầy bốc l*a, em Trang v* em Thu Minh của VTV3 trong chương trình “Chúng tôi l* chiến sĩ” th*t xinh đẹp.

Nhưng phải tới khi các tiết mục của FPT biểu diễn thì mới th*t l* “giao lưu”. Một lần nữa, tôi xúc động đến tr*o nước mắt khi nghe bạn Đinh Tiến Dũng đ*n v* hát b*i hát về đảo m* chỉ trong vòng 15 phút tới đảo bạn ấy đã viết ra. V* tất cả chúng tôi cùng hát vang câu hát cuối của Dũng: “
Biển trời n*y l* của chúng ta”.

V* anh Nguyễn Th*nh Nam - nguyên Tổng giám đốc T*p đo*n FPT - đã khiến tất cả chúng tôi, những người dân đất liền v* những người l*nh đảo cùng hòa nhịp v*o từng lời hát của anh v* các bạn trẻ FPT. Giữa chúng tôi không còn ranh giới của gi*u nghèo,của chức quyền địa vị, của những bon chen thường nh*t cuộc sống.


Chỉ còn những cái nắm tay cùng nhảy múa, những cái ôm rất vội v* thân ái… Hình như đêm đó, chúng tôi ngủ rất muộn. V* chắc chắn các chiến sĩ cũng vẫn bồi hồi về 10 tiếng đồng hồ gặp nhau ngắn ngủi.



Rau xanh trên đảo Ðá Tây


Sáng sớm hôm sau chúng tôi c*p đảo Đá Tây (West London Reef), lần n*y cũng lại phải đi xuồng v*o đảo, nhưng có xuồng CQ của đảo nên các chuyến chuyên chở diễn ra nhanh hơn.

Tôi đi xuồng máy v* ngỡ ng*ng trước m*u xanh ngắt của nước biển, xanh tới nỗi chúng tôi nhìn thấy từng chùm san hô dưới lòng biển. Đảo Đá Tây đặc biệt hơn các đảo khác, l* có Trung tâm dịch vụ thủy sản của Bộ Nông nghiệp ở đây. Đá Tây l* đảo chìm nhưng khá lớn v* có hồ nước sâu giữa lòng đảo, có thể l*m nơi để t*u thuyền tránh bão v* ghé v*o s*a chữa, tiếp dầu. Nhưng th*t sự chúng ta chưa thể khai thác được hết tiềm năng của đảo.


Chúng tôi lại đến với các anh trong tiếng hát lời ca vội vã v* ra về trong những cái ôm còn ngượng ngùng.


Nơi tuyến đầu Tổ quốc


Ng*y 25-4, chúng tôi c*p bến cuối cùng trong h*nh trình thăm đảo – đó l* đảo Cô Lin (
Collins Reef). Đảo chìm Cô Lin nằm ch*nh ngay khu vực xảy ra tranh chấp giữa Việt Nam v* Trung Quốc. Đứng ở đảo Cô Lin, chúng ta có thể nhìn thấy đảo Gạc Ma (Johnson South Reef) - quân đội của Trung Quốc đã chiếm đóng của chúng ta năm 1988 sau cuộc hải chiến m* 64 chiến sĩ công binh Việt Nam đã bị thảm sát.

V* nếu nhìn qua k*nh viễn vọng thì chúng ta sẽ thấy rõ đảo Gạc Ma hình con t*u nổi lên rõ mồn một. Các anh nói, ở đây mình l*m gì thì họ cũng biết v* ngược lại. Khu vực n*y rất nhiều t*u nước ngo*i qua lại, ch*nh vì thế m* nhiệm vụ của các anh cũng căng thẳng v* nặng nề hơn. Tôi khâm phục các anh vô cùng, giữa sóng gió biển khơi lại còn luôn phải đối mặt với kẻ thù, với sự nhòm ngó v* xâm lược bất kỳ lúc n*o.


V*y m*, các anh vẫn rất lạc quan v* vững v*ng ý ch*. Còn trẻ măng, trung úy, đảo phó Nguyễn Huy Ho*ng gây ấn tượng mạnh với chúng tôi về sự mạnh mẽ, về sự hy sinh của anh khi vừa cưới vợ được 15 ng*y đã ra đảo. Anh chủ động bắt nhịp cho tất cả cùng hát v* đứng lên hát tặng cả đo*n một b*i hát rất hay. Đến nỗi trưởng đo*n công tác l* đại tá Nguyễn Đăng Nghiêm đã rút dây lưng ra đổi cho anh.



Trên đảo Cô Lin


Các anh trên đảo Cô Lin còn khiến tôi ngạc nhiên vì vườn rau thanh niên của các anh, những luống rau xanh, đặc biệt l* đ*n chó v* một chú heo rất bự cùng sống quây quần bên nhau, chú heo hiền hòa nằm nghỉ mặc cho những chú chó tinh nghịch leo cả lên lưng mình…

10 giờ sáng chúng tôi về lại t*u, kết thúc điểm đến cuối cùng trong cuộc h*nh trình với bao suy nghĩ, trăn trở v* cảm xúc. Chắc chắn mỗi người đều cảm thấy khắc khoải một điều gì đó với Trường Sa, với người l*nh đảo muôn v*n khó khăn, gian khổ! Chúng tôi về t*u để tiếp tục lênh đênh 50 giờ nữa mới về đến cảng biển Vũng T*u chờ hôm sau mới về lại S*i Gòn.



B*i v* ảnh: Thùy Giang
Reply With Quote
  #3  
Old 11-05-2011, 12:54 AM
kimquiufc's Avatar
kimquiufc kimquiufc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Member
 
Join Date: Wed Apr 2010
Posts: 1,720
Default

(NCTG) “Ước rằng những học trò của tôi cũng có dịp được đi Trường Sa một lần, để các em hiểu được sự thiêng liêng của chủ quyền đất nước, hiểu được sự hy sinh của người khác…”



F55 lên đường

Đo*n chúng tôi ban đầu có tên F55 – l* do T*p đo*n FPT đứng ra tổ chức v* có 55 th*nh viên, nhưng chỉ có một số l* của FPT “xịn” còn như tôi khi được hỏi “Em có phải l*m ở FPT không?” thì tôi trả lời: “Dạ không. Em l* đồng bọn của FPT”.

Nhưng tới phút cuối lên t*u thì chỉ còn 54 th*nh viên nên đã được đổi th*nh K54. 54 th*nh viên của đo*n mặc áo đỏ sao v*ng rợp cả t*u HQ936, như những ngọn l*a rực rỡ.

HQ936 - Những gương mặt

Trên t*u, ngo*i đo*n FPT thì còn có đo*n của Tổng công ty dầu kh*, đo*n VNPT, đo*n Văn công Quân khu 4, đo*n VTV3…T*nh cả l*nh hải quân phục vụ trên t*u thì quân số to*n t*u l* 144 người.

Tôi không thể nhớ hết tên v* thuộc hết mặt tất cả các th*nh viên trên t*u HQ936 trong vòng 8 ng*y lênh đênh trên biển nhưng cho dù chưa thuộc hết tên nhau, chúng tôi vẫn gắn bó v* thân thiết như một gia đình. Trong số đó, có những gương mặt, những cái tên để lại rất nhiều ấn tượng với tôi.

L* anh Nguyễn Th*nh Nam, nguyên Tổng giám đốc t*p đo*n FPT. Tôi đã được biết tới tên anh nhiều trước đây, nhưng khi gặp anh v* được nói chuyện với anh, không ngờ anh l* người dễ mến, dễ gần, hòa đồng, dung dị v* …vui t*nh đến thế. Tôi th*t sự ngưỡng mộ anh v* c*ng thêm trân trọng anh trước sự thân ái, ân cần của anh d*nh cho chúng tôi, những đ*n em bé bỏng như một người anh lớn đầy bao dung v* tình cảm.

Nếu gặp anh, nghe anh hát, nghe anh kể chuyện h*i v* cả chuyện…b*y thì chẳng ai nghĩ anh từng l* một Tổng giám đốc nổi tiếng. Anh có thể thuộc từ b*i hát thiếu nhi tới nhạc xanh, nhạc đỏ, nhạc tiền chiến…, anh thuộc từ b*i hát Việt tới b*i hát Anh, b*i hát Ý v* đặc biệt l* những bản tình ca Nga khiến một đứa mù tiếng Nga như tôi cũng thấy bồi hồi.

L* anh Phạm Việt Thanh – người đ*n ông có “ma lực” trong nghề quay phim v* đạo diễn. Tôi được biết tới anh từ rất lâu qua những tác phẩm của anh, ngưỡng mộ gia đình anh v* quý trọng một người đ*n ông yêu thương gia đình, vợ con đến thế. Tôi không ngờ có ng*y mình được ngồi uống rượu với anh, nói chuyện phiếm với anh v* còn được anh chụp ảnh cho nữa.

V*y m*, tôi đã quên không nói với anh rằng, tôi cũng vô cùng yêu quý vợ anh, NSND Lê Khanh. Tôi cũng quên không nói với anh rằng, tôi rất quý trọng những người đ*n ông hết lòng vì công việc nhưng lại đầy tinh thần trách nhiệm v* tình yêu với gia đình như anh.


Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết

L* anh Thọ - biệt hiệu “Thọ đại úy” vì trước đây anh đã từng l* bộ đội hải quân mang h*m đại úy. Anh cũng l* Chủ tịch Hội đồng Quản trị một công ty lớn, nhưng khi gặp anh, nhìn anh hát, nhìn anh nhảy rất dẻo v* nghe anh nói chuyện thì chúng tôi chỉ có mỗi việc l* ngoác miệng ra cười. Không những thế, lũ con gái ch*p hôi chúng tôi còn có thể thoải mái chọc ghẹo anh nữa chứ? Một lời cảm ơn tới anh, bởi vì nhờ có anh m* đo*n K54 mới có dịp được lênh đênh “ăn ngủ cùng nhau” suốt 8 ng*y liền trên biển.

L* bạn Đinh Tiến Dũng – biệt hiệu “Dũng đê tiện” – nhưng chẳng mấy ai biết tên Dũng m* gần như 100% l*nh đảo đều nh*n ra Dũng l* Giáo sư Cù Trọng Xoay trên sóng truyền hình. Dũng l* một người trẻ năng động, đa t*i v* rất biết cách gắn kết mọi người với nhau. Khi Dũng l*m MC thì không kh* chương trình sẽ sôi nổi hơn, khi Dũng ôm đ*n hát thì mọi người sẽ có “l*a” để ngồi hát thâu đêm suốt sáng v* khi Dũng sáng tác một b*i hát về Trường Sa thì khiến tất cả mọi người đều hừng hực tinh thần yêu nước, yêu đảo…

L* Vân Hải, cô bé nhỏ nhắn xinh xắn nhưng có sức khỏe phi thường. L* người rất chu đáo, em đã l*m tất cả mọi người đều yêu quý v* thương nhớ em. Tôi v* em có dịp gặp nhau sớm hơn, cùng nhau đi siêu thị mua đồ cho cả đo*n nên 2 chị em có thời gian “buôn” chuyện nhiều hơn.

L* anh Trung H*, người đ*n ông điềm đạm, rất *t nói, chỉ cười cười tủm tỉm v* say mê chơi Sudoku. L* anh Đo*n Tiến – người m* được bạn Dũng đặt cho biệt hiệu l* “nh* chung cư” bởi anh “kiêm” nhiều “nh*” quá, vừa l* nh* doanh nhân, vừa l* nh* thơ, nh* báo, nhạc sĩ, nh* văn... Ở anh có sự điềm đạm của một người từng trải nhưng cũng có sự tinh tế của một nh* thơ, sự sâu sắc của một nh* văn v* sự sôi nổi của một nhạc sĩ…

L* em Lê Tiến Dũng, có biệt hiệu l* “Dũng râu” – em khiến tôi ngưỡng mộ lẫn ghen tị vì bộ đồ nghề chụp ảnh của em, em chụp cho tôi rất nhiều ảnh, trong đó có bộ ảnh mặc áo d*i trên boong t*u m* tôi nghĩ rằng đó l* một bộ ảnh đặc biệt nhất m* tôi có được. Dũng còn có t*i nhảy rất đẹp v* đ*n cũng không thua kém gì những tay chơi nhạc chuyên nghiệp.


Đặc biệt có một cô bé trẻ gần nhất đo*n, sinh năm 1991 v* đang còn l* sinh viên, nhưng thái độ l*m việc của em, nhiệt huyết tuổi trẻ của em khiến tôi khâm phục. Đi tới đâu, em cũng tranh thủ gặp gỡ v* trò truyện với bộ đội, với chúng tôi để giải th*ch v* tuyên truyền về chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Em khiến tôi nghĩ tới những học trò mải chơi v* thiếu lý tưởng của mình. Giá như thế hệ của các em đều có ho*i bão, lý tưởng v* thái độ t*ch cực, có nhiệt huyết tuổi trẻ như thế, chắc chắn rằng Việt Nam sẽ... hóa rồng!

Còn nhiều, rất nhiều cái tên nữa m* tôi muốn kể đến. Em Phương Anh của đo*n Văn công Quân khu 4, đã trở th*nh hoa h*u trong cuộc thi “duyên dáng t*u HQ936” với m*n múa khiến tất cả chúng tôi đều thán phục v* say đắm. Hai em Thu Minh v* Thu Trang – 2 cô gái xinh đẹp hát hay của VTV3, khiến không chỉ tôi m* chắc chắn tất cả các anh đều… đau tim!

Các em H*, Trâm Anh, Nhu*n, Dung, Ngân, Dương, Huyền…. những cô gái trẻ trung, xinh đẹp, hồn nhiên, tươi vui, nh* nhảnh. Nếu không có các em, chắc hẳn t*u HQ936 sẽ vắng đi nhiều tiếng cười v* niềm vui, sẽ thiếu đi sự trẻ trung, sôi nổi m* các em khiến tôi đã nhiều lần thầm tiếc nuổi tuổi thanh xuân của mình…


Như anh em trong một đại gia đình


Chị Hoa, chị Hải Anh, chị Lan Anh, anh Thiết báo “Hải quân” miệt m*i l*m việc, anh Ngọc “trứng cá” hòa nhã, vui t*nh, đ*n hát giỏi (em vẫn đang áy náy vì l*m rơi cái k*nh của anh xuống biển khi leo lên nh* gi*n DK1 đấy, nhưng cũng ấm ức vì bị anh l*m mất quả b*ng vuông trên đảo Trường Sa nhé), anh Cường (Vinaconex) to*n bị mọi người gọi trẹo th*nh “vinacotex”, anh Hưng “đỉnh”, anh Hùng ảnh, anh Trung “béo”, anh Tảo, anh Hùng “còn nguyên” (vì cho tới bây giờ anh vẫn chưa một lần “v*o rọ” – em m* biết sớm thì đã không để anh trùm võng đi ngủ sớm như thế đâu, anh Hùng ạ, sẽ kéo anh v*o cái hội hát hò v* nhảy múa cho… trẻ lại v*i chục tuổi đấy nhé)…

Đặc biệt phải cảm ơn đại tá Nguyễn Đăng Nghiêm, một thủ trưởng đo*n chỉn chu, nguyên tắc nhưng khi đi cùng chúng tôi, anh đã nhiều lần nở nụ cười th*t tươi, đã “đỡ đạn” rất bao dung v* rộng lượng cho em Ngân trong cuộc thi Miss HQ936. L* thượng tá Nguyễn Trung Hạnh cao lớn đã từng l* thuyền trưởng nhiều năm đi biển nên trợ giúp, tư vấn rất tuyệt vời cho cả đo*n một chuyến đi bình yên v* an to*n…

L* rất, rất nhiều những gương mặt, những cái tên m* tôi không thể kể hết ra đây nhưng tất cả đã cho tôi nh*n ra rằng, tôi th*t may mắn vì có cơ hội được gặp quá nhiều người vô cùng hay ho trên một chuyến t*u. Các anh, các chị v* các bạn, các em đã cho tôi những kỷ niệm, những ký ức tuyệt vời trong cuộc đời mình.

Những người l*nh tôi đã gặp

Người l*nh đầu tiên tôi gặp v* nói chuyện l* anh Nguyễn Hữu Thu*n, phó nh* gi*n DK1. Vì tôi nằm trong tốp cuối cùng bước chân lên nh* gi*n nên thời gian được trò chuyện với các anh rất *t ỏi. Anh kể cho tôi nghe anh đã ở nh* gi*n 18 năm rồi, mỗi năm hoặc có khi cả 2 năm anh mới được về phép cùng gia đình. Anh kể cho tôi nghe về những khó khăn m* các anh phải trải qua với một giọng giản dị v* như một lẽ tất yếu.

Sự hy sinh v* chịu đựng của các anh quá lớn lao, khiến chúng tôi, những người con của đất liền nếu không được t*n mắt nhìn thấy không thể n*o hình dung hết được. Tôi thấy lòng mình nghẹn lại. Hỏi các anh th*ch nh*n qu* gì nhất, thì hầu hết đều trả lời l* muốn có đất v* hạt giống để trồng rau. Bởi rau l* thứ các anh “thèm” nhất. Mùa n*y các anh còn tăng gia được rau xanh, chứ v*o mùa mưa bão thì triền miên b* xanh, b* đỏ mang từ đất liền v*o. M* có được b* xanh b* đỏ cũng rất hiếm hoi…

C*u l*nh trẻ măng tên Long ở đảo Trường Sa Lớn đã khiến tôi xúc động khi em tìm khắp đảo cho tôi được một quả b*ng vuông rất lớn. Tôi đã cảm thấy vô cùng hãnh diện v* tự h*o khi cầm trên tay trái b*ng vuông của em. V*y m*, khi tôi b*n một chút v* nhờ anh Vương Quân Ngọc giữ giùm thì anh l*m mất mất (do b*n lên biểu diễn văn nghệ).

Tôi cứ tiếc mãi nhưng cũng không gi*n anh. Sau biết trái b*ng vuông đã về tay một em trong đo*n thì tôi bớt “tiếc” hơn. Sở dĩ biết đó l* trái b*ng của mình bởi em Long khẳng định rằng đó l* trái b*ng “gi*” duy nhất còn trên đảo v* tôi “nh*n ra” được trái b*ng đó. Long cười hồn h*u: “Em đổi trái b*ng vuông cho chị lấy một trái tim học trò của chị đấy nhé”.

Tôi cũng vô cùng ấn tượng với trung úy Huy Ho*ng, đảo phó đảo Cô Lin, dứt lòng để lại người vợ mới cưới được 15 ng*y ở h*u phương để ra nơi đầu sóng ngọn gió, nơi giáp ranh với kẻ thù, nơi phải h*ng ng*y đối mặt với tình hình chiến sự căng thẳng, có thể xảy ra bất kỳ lúc n*o. V*y m* khi gặp chúng tôi, anh rất vui t*nh, rất lạc quan, rất tự tin bắt nhịp từng lời hát. Nhìn anh, tôi tin tưởng v* hy vọng rằng đảo của chúng ta sẽ bình yên. Cứ nhìn những luống rau xanh mướt m* các anh trồng, đ*n chó các anh nuôi v* con heo béo m*p các anh chăm bẵm thì c*ng thấy nể phục các anh biết chừng n*o.

Tôi còn được gặp rất nhiều ch*ng l*nh hải quân đẹp trai, khỏe mạnh, rắn rỏi với nắng gió biển khơi. Những ch*ng l*nh chưa một lần biết yêu, những chiến sĩ hải quân vừa mới cưới vợ phải để vợ ở nh* hay những chiến sĩ mới vừa kịp có người yêu…Các anh cho tôi thấy sự lạc quan, tinh thần mạnh mẽ khi bỏ lại sau lưng tất cả để, quên mình v* hy sinh vì nhân dân.

Chúng tôi cũng không kìm được nước mắt khi nghe kể có những người l*nh ở đảo nghe tin bố mẹ mất m* không về chịu tang được. Khi nghe vợ sinh bị h*u sản mất, con phải nằm lồng k*nh m* cũng không thể về, chỉ h*ng ng*y cúng vong từ muôn trùng xa cách. Chúng tôi cũng thắt lòng khi nghe các anh tâm sự rất th*t rằng, ở đảo lâu quá rồi, nên bây giờ cho anh về đất liền anh chẳng biết l*m gì để nuôi con…

Chúng tôi ai nấy đều bảo nhau, l*nh hải quân đẹp trai quá! Tôi khâm phục các anh về sự lạc quan, về ý ch* chiến đấu v* cả sự hồn nhiên của tuổi trẻ. Khi liên hoan văn nghệ, các ch*ng l*nh trẻ rất th*ch nghe v* hát nhạc trẻ. Những điệu nhảy bốc l*a của các ch*ng l*nh trong đêm liên hoan văn nghệ khiến tôi tưởng như mình đang dự một đêm dạ hội của một trường đại học ở đất liền.

Tôi cũng thấy ấm lòng hơn khi thấy cuộc sống của l*nh đảo đã được cải thiện hơn nhiều so với v*i năm trước khi bạn tôi đi về kể chuyện. Các anh đã có sóng truyền hình, có sóng điện thoại, có internet để liên lạc với gia đình, vợ con v* người yêu ở đất liền. Đời sống tinh thần của các anh đã được cải thiện rõ rệt. Tới giường ngủ của các anh đều có treo ảnh vợ, con, người yêu hay một cô gái xinh đẹp cười rất tươi…

Những dấu ấn trên t*u HQ936

Anh Nghiêm nói, đo*n chúng tôi l* đo*n có nhiều nữ nhất từ trước tới nay. Hai mươi bảy phụ nữ m* đa số l* các cô gái trẻ trung, hồn nhiên v* tươi tắn, xinh đẹp l* “tâm điểm” của to*n t*u v* của các anh l*nh đảo. Tôi thuộc h*ng “gái gi*” trung trung trên t*u nhưng chưa hết ham vui nên cũng không bỏ sót bất kỳ hoạt động n*o trên t*u.

V* trong một buổi tối biển bớt nổi sóng, trong vòng 2 giờ đồng hồ FPT đã lên kế hoạch v* thực hiện th*nh công chương trình “Miss HQ936” – Có lẽ chưa bao giờ có một chương trình thi người đẹp n*o lại được lên kế hoạch v* thực hiện nhanh chóng đến thế. Sau bữa tối, trong lúc các “kiều nữ” về phòng chuẩn bị trang điểm thì các ch*ng trai đã trang tr* xong một sân khấu “dã chiến”.


Sân khấu dã chiến trên t*u


Tôi cũng được “động viên” đi thi để cổ vũ phong tr*o. Nghĩ cũng thấy mình liều, bởi tôi l* “gái gi*” duy nhất trong 14 th* sinh thi buổi tối hôm đó. M* lại chẳng có năng khiếu gì, hic. Nhưng chẳng hề gì, vui l* ch*nh m*. Em Phương Anh của đo*n Nghệ thu*t Quân khu 4 đã được giải hoa h*u rất xứng đáng. Em l*m cả t*u ngây ngất trước m*n múa của mình v* câu trả lời ứng x* dịu d*ng, ngắn gọn.

Tôi sẽ rất nhớ những buổi tối chúng tôi ngồi mãi bên mâm cơm cùng hát vang những b*i nhạc đỏ, những bản nhạc trẻ sôi động, những tình khúc Nga của các anh l*m tôi bồi hồi dù chẳng biết một từ tiếng Nga n*o.

Tôi sẽ rất nhớ những đêm giao lưu văn nghệ trên t*u v* trên đảo do bạn Dũng “Xoay” l*m MC khiến chúng tôi xóa bỏ mọi ranh giới, kết nối tình cảm của tình quân-dân. Khi lên sân khấu, chúng tôi chẳng biết tên nhau, chẳng hề quen nhau nhưng vẫn nắm tay nhau cùng nhảy múa, cùng hát hò…

Tôi sẽ rất nhớ những đêm ngồi trên boong t*u, tiếng ghi-ta b*p bùng v* ng*a mặt nhìn trời đếm sao…Cảm giác lênh đênh giữa bốn bề biển khơi th*t l* một kỉ niệm v* k* ức không thể n*o quên được.

Tôi sẽ rất nhớ tiếng sóng biển ì oạp vỗ mạn t*u,thỉnh thoảng tung bọt trắng xóa. Chẳng may đang đi trên boong v*o phòng ngủ hay nằm ngo*i võng sẽ được tắm nước biển ngay trên t*u. Tôi đã bị một cơn sóng trùm qua võng khi tôi đang nằm lim dim mắt t*n hưởng cảm giác bồng bềnh…

Tôi sẽ rất nhớ trạng thái đi trên t*u m* người không vững, nghiêng bên nọ, đổ bên kia như người say…Một số đồng đội của tôi lần lượt say sóng, còn tôi th*t may l* chỉ có cảm giác hơi mệt chứ không say chút n*o…

Tôi sẽ rất nhớ tiếng báo thức to*n t*u mỗi buổi sáng, tiếng loa gọi: “Mời thủ trưởng v* đo*n công tác ăn sáng/ trưa/ tối”. Tôi sẽ rất nhớ tiếng còi t*u hụ d*i mỗi khi chúng tôi thả neo hay thủ trưởng về t*u, nhớ tiếng nói cười cụng ly mỗi bữa ăn th*t gần gũi, thân thương…


Sáu chị em trong một căn phòng


Tôi sẽ rất nhớ căn phòng nhỏ bé ch*t chội có 4 chiếc giường đơn m* 6 chị em chúng tôi được ghép ở chung. Tôi v* em Nhu*n nằm giường tầng 1, đứa n*o cũng phải nằm nguyên một tư thế úp thìa đến mức sáng hôm sau ngủ d*y l* người đau nhừ… Nhưng chúng tôi còn may mắn, vì dù sao phụ nữ cũng nhỏ bé hơn.

Còn các anh mới khổ, 8 anh bụng bự bị nhét v*o ngủ 4 chiếc giường bé t* th*t khổ sở. Anh Hùng (Liên Việt) bảo từ hôm lên t*u anh chỉ ngủ võng. Có hôm phải v*o phòng nữ xin nước hoa vì vớ phải cái võng nặng mùi quá!

Tôi sẽ rất nhớ những ng*y tháng tự do không phải lo tới công việc, không điện thoại, không email. Chỉ có cảm giác nhớ con tới khó ngủ. V* tới mỗi đảo có sóng điện thoại thì việc đầu tiên l* tôi gọi về cho hai n*ng công chúa nhỏ của mình. Tôi ước mong khi con gái lớn 10 tuổi, tôi có thể cho cháu đi Trường Sa một chuyến cùng mình…

Tôi sẽ rất nhớ… rất nhớ…

Mang gì tới Trường Sa?

Có một câu hỏi trong cuộc thi Miss HQ936: “Nếu được mang ba thứ trong một chuyến hải trình d*i thì bạn sẽ mang theo những gì?”. Tôi không phải l* người được trả lời câu hỏi đó, nhưng khi đó tôi đã đùa rằng nếu được chọn thì tôi chỉ cần một lựa chọn duy nhất l* mang theo một người đ*n ông, bởi vì người đ*n ông đó sẽ giúp tôi mang tất cả những thứ cần thiết nhất.

V* người đ*n ông tôi lựa chọn l* đại tá Nguyễn Đăng Nghiêm – bởi vì nhờ anh, chúng tôi có đủ nước để dùng, chúng tôi có đủ lương thực để ăn, chúng tôi có đầy đủ phương tiện cứu hộ v* có đầy đủ kinh nghiệm đi t*u, đi xuồng, lên nh* gi*n, lên đảo…

Rất nhiều lần tôi đã hỏi bạn bè trước khi khởi h*nh rằng tôi cần mang theo những gì? V* sau chuyến đi n*y, tôi rút ra được điều chúng ta cần nhất khi tới với Trường Sa, với l*nh đảo đó ch*nh l* TÌNH CẢM, l* cái TÂM của mỗi người. Bởi với l*nh đảo thì bất kỳ cái gì của đất liền cũng vô cùng quý giá. Nếu được đi Trường Sa lần nữa tôi sẽ mang tặng các anh đất v* hạt giống trồng rau, sẽ gom th*t nhiều tạp ch* d*nh cho giới trẻ, sẽ mang tặng các anh những hộp gia vị khô v* chè ngon để các anh uống…

Khuyến cáo với tất cả những ai sắp đi Trường Sa rằng, các bạn đừng mang quá nhiều bánh kẹo ra đảo, bởi các anh nói dường như không mấy người th*ch ăn đồ đó. Bánh kẹo mang ra rồi lại để tiếp khách đất liền m* thôi. Chúng ta hãy nghĩ tới những điều cần thiết v* thiết thực nhất cho các anh, cho cuộc sống h*ng ng*y của các anh nhé.

V* các bạn, tôi nghĩ rằng các bạn không cần phải chuẩn bị gì nhiều bởi các anh hải quân trên t*u đã lo cho chúng ta rất đầy đủ. Nếu có thể, các bạn hãy mang thêm tr*, c* phê uống liền (trên t*u HQ 936 có rất nhiều con nghiện c* phê m* quên không mang theo), mang thêm nhiều trái cây có thể để được lâu như bưởi, dưa hấu, cam, chanh tươi… V* để phục vụ cho các bữa lai rai vừa đ*n vừa hát, thì một đĩa bò khô vắt chanh, một phong bánh biscuit hay v*i hạt đ*u phộng thì th*t tuyệt vời.


Các th* sinh giơ cao phần thưởng


Nhưng tôi nghĩ rằng mang gì tới Trường Sa l* điều m* bất cứ ai cũng nghĩ tới, nhưng không phải ai cũng hiểu được rằng, những điều m* chúng tôi “nh*n” được sau chuyến đi có ý nghĩa hơn rất nhiều. V* tôi tin rằng, với bất kỳ ai có cơ hội được một lần tới Trường Sa, chuyến đi cũng l* một kỷ niệm tuyệt vời, không thể quên trong cuộc đời!

Chia tay

10 giờ trưa ng*y 28-4, t*u HQ936 c*p cảng Cát Lái, đưa chúng tôi trở về th*nh phố thân yêu. Gặp lại th*nh phố với những con đường, những cây xanh v* những cánh tay vẫy ch*o chúng tôi trở lại, ho*n th*nh chuyến công tác xuất sắc. Tôi cảm thấy vô cùng hãnh diện khi được đeo trên ngực phù hiệu “Chiến sĩ Trường Sa”, được cầm trên tay tờ chứng nh*n “Chiến sĩ Trường Sa” đỏ chót.

Ngồi trên xe của Quân cảng S*i Gòn về lại nh* h*ng Tân Cảng dự bữa cơm chia tay, tôi đã cảm thấy nhớ Trường Sa, nhớ đảo, nhớ t*u HQ936 da diết. Bữa cơm chia tay th*t tuyệt vời, những chiếc ly cụng, những nụ cười th*t tươi dù ai cũng thấm mệt, ai cũng đen đi v*i phần do sóng gió biển khơi.

M*n biểu diễn văn nghệ của cả Quân khu 4, của Tân cảng v* FPT chắc chắn l* một dấu ấn khó quên trong mỗi người. Các em gái xinh tươi của t*u HQ936 đã khuấy động cả khán phòng bằng m*n múa t*p thể dục buổi sáng v* nhảy “duck song” với sự cổ vũ nhiệt tình của tất cả mọi người.

Cuộc vui n*o rồi cũng tới lúc t*n, chúng tôi chia tay ra về trong rất nhiều lưu luyến. Những cái nắm tay rất chặt, những cái ôm không muốn rời xa… Chúng tôi ra về mang theo bên mình rất nhiều kỷ niệm đẹp đẽ của những ng*y ngắn ngủi cùng nhau vượt sóng, cùng trải nghiệm v* thấu hiểu cuộc sống của những người l*nh.

Anh Ho*ng Minh Châu – Phó tổng Giám đốc của FPT đã nói với tôi, rất xúc động: “Chuyến đi n*y khiến anh thay đổi cái nhìn to*n diện em ạ”. Phải đấy anh, tôi đã cay mũi khi đứng dưới cột cờ ở đảo Trường Sa, khi cảm nh*n được sự thiêng liêng v* chủ quyền biển đảo của đất nước khi đặt chân lên nh* gi*n. Cảm nh*n được từng tấc đất biển đảo quý giá như thế n*o khi đặt chân lên đảo Cô Lin…..

Tôi cũng chắc chắn rằng sẽ có rất nhiều chuyện để kể cho con gái, cho người thân v* những học trò thân yêu của mình. Ước rằng những học trò của tôi cũng có dịp được đi Trường Sa một lần, để các em hiểu được sự thiêng liêng của chủ quyền đất nước, hiểu được sự hy sinh của người khác…

Cám ơn FPT đã tổ chức chuyến đi đầy ý nghĩa n*y!

Cám ơn các chiến sĩ hải quân vùng 4 v* Quân cảng S*i Gòn!

V* th*t lòng, cám ơn anh Phan Quang Minh – Phó tổng giám đốc Công ty Tinh Vân đã cho tôi cơ hội hiếm có được tham gia cùng đo*n FPT nhiệt th*nh v* đầy “máu l*a”.

Cám ơn tất cả 144 th*nh viên v* những người l*nh hải quân - đã cho tôi một chuyến đi đầy ý nghĩa, với những kỷ niệm tuyệt vời v* những trải nghiệm không bao giờ quên!

Tạm biệt Trường Sa với lời hứa, chắc chắn một ng*y tôi sẽ quay trở lại...


B*i v* ảnh: Thùy Giang
Reply With Quote
  #4  
Old 09-05-2013, 11:37 AM
bangalaskan bangalaskan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Thành viên mới
 
Join Date: Wed Apr 2013
Posts: 7
Default

Vui nhỉ! Biết khi n*o có dịp ra thăm anh em l*nh đảo!
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On

Forum Jump

VKA


All times are GMT +7. The time now is 08:39 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.2
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.