Diễn đàn chó thuần chủng Việt Nam

Go Back   Diễn đàn chó thuần chủng Việt Nam > Giải trí > Chuyện Đông - Tây

VKA

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 05-03-2013, 06:46 AM
mrhaivn's Avatar
mrhaivn mrhaivn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Breeder
 
Tham gia ngày: Sun Feb 2012
Nơi Cư Ngụ: HN
Bài gởi: 487
Default Câu chuyện giáo dục đạo đức

“Ngọc bất trác bất thành khí.”
nguồn: minhhue.net
link:
http://vn.minghui.org/news/30066-ngu...h-dai-khi.html


Người tu luyện lặng nhìn thế giới: Qua muôn ngàn gọt giũa cuối cùng thành vật báu


Bài viết của Thanh Âm

[MINH HUỆ 09-09-2012] Trong “Tam Tự Kinh” có nói:“Ngọc bất trác bất thành khí.” (Ngọc mà chẳng mài giũa thì không thành một món trang sức quý) Bị mài giũa là một quá trình thống khổ, cho nên phải kiên trì nhẫn nại mới có thể thành vật báu. Theo truyền thuyết, ngày xưa trong thành có xây một ngôi chùa rất lớn. Ngôi chùa trang nghiêm, cổ kính, mộc mạc, thanh tịnh chỉ thiếu mỗi bức tượng Phật để các thiện nam tín nữ bái lạy. Dân chúng tín tâm muốn biểu đạt sự kính ngưỡng của mình nên đã mời một thầy điêu khắc nổi danh bốn biển về tạc tượng.

Thầy điêu khắc cảm nhận được sự chân thành đó của dân chúng bèn tự mình lên tận núi cao chọn một tảng đá. Công sức khó nhọc bỏ ra không phụ lòng người, cuối cùng ông cũng tìm được một tảng đá lớn. Tảng đá quá lớn nên ông đành phải xẻ làm hai nửa. Thầy điêu khắc tùy ý chọn lấy một hòn đá trong đó, cầm đục lên và bắt đầu công việc. Trong quá trình chạm khắc, hòn đá này nhẫn nại không nổi. Nó nói với thầy điêu khắc: “Đau quá, Ông nhẹ tay một chút được không? Tôi quanh năm dầm mưa dãi nắng trên núi cao, trước nay chưa hề đau đớn như thế này. Ông chạm trổ từng nhát từng nhát một, thực sự có thể khiến tôi trở thành một pho tượng Phật sao?” Thầy điêu khắc nói: “Nhẫn nại là cả một quá trình, chỉ cần có nhận thức kiên định, tận cùng của đau khổ chính là sự đổi mới. Nếu nhà ngươi tin ta thì hãy tiếp tục nhẫn nại.” Hòn đá nghĩ hồi lâu, rồi nói với thầy điêu khắc: “Tôi nghe ông. Nhưng khi nào ông mới tạc xong?” Thầy điêu khắc bỏ cái đục trong tay xuống, nói với hòn đá: “Ta mới chỉ bắt đầu công việc. Nhà ngươi còn phải nhẫn nại ba mươi ngày nữa. Sau khi tạc xong nếu mọi người không vừa ý, còn phải sửa thêm. Nhưng nếu mọi người vừa ý, ngươi sẽ trở thành một pho tượng Phật”.

Hòn đá trầm mặc hồi lâu. Nó vừa muốn được tự hào trở thành một pho tượng Phật mà người người bái lạy, vừa thấy khó có thể chịu đựng được nỗi đau cùng cực bị chạm trổ này. Sau hai tiếng đồng hồ nó hét lên: “Đau chết tôi mất, đau chết tôi mất. Ông hãy dừng tay, đừng dùng cái đục chạm trổ tôi nữa. Tôi thực sự chịu không nổi mùi vị đau đớn này.” Thầy điêu khắc ngưng chạm trổ hòn đá mới khắc được vài nhát, chỉ đơn giản xẻ nó thành một phiến đá hình vuông, chêm dưới miếu đường. Sau đó ông lấy hòn đá khác để bắt đầu công việc.

Sau một hồi dao mài búa gõ, thầy điêu khắc tò mò hỏi hòn đá: “Nhà ngươi có thấy đau đớn khôn cùng không?” Hòn đá được lựa chọn lần thứ hai đáp: “Tôi và hòn đá lúc trước vốn là một, cảm giác đau đớn khôn cùng cũng giống nhau. Nhưng tôi không thể dễ dàng bỏ cuộc.” Thầy điêu khắc hỏi:“Sao nhà ngươi không yêu cầu ta nhẹ tay một chút khi chạm khắc?” Hòn đá đáp:“Nếu tôi yêu cầu ông nhẹ tay một chút, pho tượng Phật sẽ có những chỗ không thể chạm khắc tinh tế, sẽ bị chạm khắc lại từ đầu. Chi bằng ông làm đến nơi đến chốn, không phải lãng phí thời gian của mọi người.” Thầy điêu khắc nghe xong thầm khen ngợi tính cách kiên định của hòn đá thứ hai, bèn vui vẻ bắt tay vào công việc. Trải qua 30 ngày nhẫn nại, một pho tượng tuyệt đẹp cuối cùng cũng được chạm trổ thành công.

Không lâu sau, một pho tượng tôn nghiêm, hùng vĩ sừng sững dựng lên trước mặt mọi người. Mọi người ai nấy đều cung kính đặt pho tượng lên ban thờ, người đời ngợi ca, tôn kính. Ngày càng nhiều người nô nức kéo đến chùa, dòng người liên tục không ngớt. Một hôm hòn đá bị làm thành phiến đá nói với bức tượng Phật : “Sao ngươi lại được ở trên cao, được mọi người bái lạy? Còn ta hàng ngày phải bị ngàn người dẫm đạp, dẫm lên thân ta mà bái lạy ngươi?” Hòn đá được tạc thành pho tượng Phật mỉm cười đáp:“Đạo lý rất giản dị. Công sức để ngươi thành một phiến đá rất đơn giản, còn ta phải trải qua vô số lần chạm khắc mới thành tượng Phật.”

Nhìn thấu tháng năm mong manh, thấu hết muôn hình vạn trạng cõi nhân sinh, mọi việc trong thế gian cũng đều như vậy. Kỳ thực, sức nhẫn nại và ham muốn an nhàn chỉ khác biệt trong một niệm. Nếu lỡ mất cơ duyên nào đó, thì sẽ phải chịu đựng nỗi đau khổ đằng đẵng không tháng ngày; nếu kiên định niềm tin vào tương lai tương sáng của mình, dùng nghị lực ngoan cường nhẫn chịu khảo nghiệm của năm tháng, thì nhất định sẽ có một tương lai tươi đẹp.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 17-03-2013, 07:41 AM
mrhaivn's Avatar
mrhaivn mrhaivn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Breeder
 
Tham gia ngày: Sun Feb 2012
Nơi Cư Ngụ: HN
Bài gởi: 487
Default

Khổng Tử và Socrates: Can đảm đứng về phía lẽ phải
Bài viết của Đường Phong
link đầy đủ của bài viết:
http://vn.minghui.org/news/28929-kho...a-le-phai.html

[MINH HUỆ 24–02–2012] Trong Luận Ngữ của Khổng Tử, Hiến Vấn, Hoàng đế thời Bắc Ngụy (năm 454-476), nói về một hoàng đế thời Bắc Ngụy hưởng ứng các vấn đề cơ bản của luật pháp.

Hiến Vấn giảng, “Người thiện không lo âu phiền muộn, người hiểu biết không bị mê hoặc, và người dũng cảm không ở trong sợ hãi” . Lòng dũng cảm là một đức tính quan trọng để đạt đến cảnh giới hoàn mỹ. Trong lịch sử ở cả nền văn hóa phương Tây và Trung Quốc đều có ghi chép không ít những con người dũng cảm như vậy.

Dân gian truyền rằng, có khoảng 100 môn đồ của Mặc Tử vì chân lý mà hy sinh không chút do dự dù phải mất đi sinh mệnh của mình. Có một tráng sĩ tên gọi Kinh Kha sống trong thời Chiến Quốc (năm 475-221 trước Công Nguyên). Anh được giao nhiệm vụ ám sát Hoàng đế nhà Tần trong bài hát,“Gió đổi hướng Tây thêm lạnh lẽo, ngay khi tráng sĩ ra đi vì nhiệm vụ mà từ đó không trở về”. Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ đã đau buồn vì mất quá nhiều binh sĩ và không còn mặt mũi nào để đối diện với tổ tông. Họ đều là những người dũng cảm không tham sống sợ chết. Tử Lộ, một trong những học trò yêu của Khổng Tử, có tính quả cảm, thẳng thắn. Tuy nhiên, Khổng Tử nói, “Trò ấy không sợ gì nhưng vẫn chưa đáng kể”. Thực ra, Khổng Tử giảng lòng can đảm có nhiều tầng ý nghĩa khác nhau.

Mạnh Tử nói, “Chư vị muốn là người dũng cảm? Tôi từng nghe thầy Khổng Tử giảng về lòng can đảm như thế này: “Nếu chư vị hướng nội nhìn vào trong, và thấy chính nghĩa không ở phía này, vậy thì, ngay cả khi người đối diện là một người khiêm tốn, tôi nhất định sẽ không đe dọa anh ta. Nếu sau khi xem xét kỹ, tôi cảm thấy rằng chính nghĩa thực sự là ở phía tôi, vậy thì ngay cả khi người kia vô cùng hùng mạnh, tôi sẽ tiến lên.’” (Quyển đầu về Công Tôn Sửu trong Những tác phẩm của Mạnh Tử)

Những nỗ lực thay mặt cho bá tính của Khổng Tử

Trong suốt cuộc đời mình, Khổng Tử đã dẫn dắt học trò của ông tuân theo các nguyên lý như vậy. Tương truyền, Khổng Tử vóc dáng khôi ngô cường tráng, nhưng luôn đối tốt với mọi người. Ông rất nhẫn nại với học trò của mình, vô cùng khiêm nhường và cẩn thận. Nếu ông mắc lỗi, ông sẽ nhận lỗi với các học trò của mình.

Khi triều đại nhà Chu suy yếu, Khổng Tử đã cố gắng để thúc đẩy lòng nhân từ và thuyết phục nhà vua giáo hóa dân chúng bằng việc thúc đẩy lễ nghi và âm nhạc.

Khi Khổng Tử đến thăm nước Lỗ, ông đã cố gắng khôi phục lại nó nhưng thất bại. Sau đó, ông đi khắp đất nước để tuyên dương những chủ trương chính trị của mình. Ông đã đi đến các nước Chu, Tề, Vệ, Tào, Trần, Thái, Tống, Diệp, và Sở, nhưng những người đương quyền không tiếp thụ tư tưởng của ông và nhạo báng ông. Ông bị bao vây bởi những kẻ đã nhạo báng và đe dọa ông, và ông cảm thấy bị mắc kẹt và phải chịu đói khát. Mọi người khuyên ông nên từ bỏ.

Tuy nhiên, sự suy đồi của các tiêu chuẩn đạo đức đã không thể dao động được ông. Sự phỉ báng và những thái độ không tốt không thể cải biến được chí hướng của bậc Thánh giả. Ông luôn xem việc truyền thừa văn hóa lễ nhạc là thiên mệnh và thúc đẩy nhân nghĩa là trách nhiệm của mình. Ông nói với các học trò, “Nếu như thiên hạ có Đạo, thì ta không cần phải đến để cải biến việc ấy.”

Để truyền bá tư tưởng và giáo hóa bách tính, Khổng Tử mở nhiều trường tư thục. Không xét về xuất thân là nghèo khó hay giàu sang, thông minh hay ngu dốt, tất cả đều có thể đến học. Khi ở độ tuổi 70, ông tập trung vào việc chỉnh lý một số cuốn cổ thư. Đạo Khổng đã có một ảnh hưởng sâu rộng trong nhiều khía cạnh của Trung Quốc như lịch sử, văn hóa, phẩm cách, tư tưởng,…

Noi gương nhà hiền triết Hy Lạp cổ Socrates

Năm 594 trước Công Nguyên, chính khách Solon của Athen kiến lập nền chính trị cộng hòa theo hình thức công dân bầu cử và bồi thẩm nghị sự. Tuy nhiên, thời bấy giờ luân thường đạo lý, các quy tắc đạo đức và tín ngưỡng bị suy thoái. Nhiều công tố viên và thẩm phán được bầu ra trong số những người nông dân và thương gia, chỉ nhìn nhận pháp luật và khoa học. Họ không có sự khiêm tốn thực sự tin tưởng vào Thần.

Socrates bảo lưu quan điểm rằng mục đích của triết học không phải là để nhận thức tự nhiên, mà đúng hơn là để “nhận thức tự kỷ.” Ông đề xướng nhận thức đạo lý làm người. Ông tin rằng mọi thứ trong thế giới này đã được Thần an bài.

Ông coi trọng đạo đức và cho rằng “mỹ đức chính là tri thức.” Ông dành trọn cuộc đời để tiếp xúc với mọi người và ngăn họ phạm sai lầm. Ông muốn khơi dậy lòng tự trọng của họ.

Năm 404 trước Công Nguyên, sự cai trị của một bạo chúa đã thay thế chính thể dân chủ. Kẻ độc tài đã ra lệnh cho Socrates phải bắt một người giàu để ông ta có thể tịch thu tài sản. Socrates từ chối. Ông không chỉ dám từ chối mệnh lệnh bất chính mà còn dám công khai lên án nó.

Bất kể đối phương là người quyền cao chức trọng hay thế lực hùng hậu, Socrates vẫn kiên trì nguyên tắc và chính nghĩa của mình. Ông không khuất phục trước bất kỳ lực lượng xã hội bất nghĩa nào, vì vậy mà ông đã chọc giận nhiều người.

Đối diện với tội danh “độc hại thanh niên,” Socrates đã nói như sau—được dịch bởi Plato—trước ban bồi thẩm Athen:

“Vâng lời Thần, và chỉ khuyên nhủ những người hiểu biết, không kể họ là dân thành thị hay người lạ, vì vậy tôi không nghe theo ai cả… tôi nói cho các vị biết rằng tiền bạc không thể sinh ra mỹ đức, nhưng mỹ đức có thể cấp tiền bạc và những điều tốt đẹp khác cho cá nhân cũng như quốc gia. Đây là lời giảng của tôi, và nếu như điều này là học thuyết làm hư hỏng bọn trẻ, thì quả thực sự ảnh hưởng của tôi sẽ gây tai hại. Nhưng nếu có ai đó nói rằng điều này không phải là lời giảng của tôi thì người đó đang nói dối. Vì vậy, hỡi những cư dân Athen, tôi nói với các vị, tuân theo hay không tuân theo lệnh của Anytus, và tha bổng hay không tha bổng cho tôi; nhưng không kể bất cứ điều gì các vị làm, thì hãy hiểu rằng sẽ không bao giờ cải biến được hành động của tôi, không thể ngay cả khi tôi phải chết nhiều lần.”

Những bậc hiền triết thời xưa vẫn còn ảnh hưởng rất lớn đến chúng ta tới tận ngày nay. Can đảm thực sự không phải là dũng cảm chiến đấu ngoan cường, mà là đứng về phía chân lý. Chỉ cần kiên trì đạo nghĩa, cho dù đối diện cường quyền bạo lực, quyết không ngả lòng nhụt chí cải biến chí hướng của mình.

Vào thời Khổng Tử và Socrates, đạo đức dường như không hợp thời, nhưng hai ông không hề khuất phục. Cuối cùng, tư tưởng của họ được lưu truyền hàng nghìn năm. Chính sự can đảm của họ đã tạo nên nhân cách và sáng tạo một nền văn hóa duy trì đạo đức được truyền thụ từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở

Chuyển đến

VKA


Múi giờ GMT. Hiện tại là 07:54 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.8.2 Copyright © 2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.